tư vấn bao la vạn sự

Người chết đầu thai, kiếp trước

Where you can buy Louis Vuitton Replica :

hermes evelyne replica fake louis vuitton tas kopen replica Louis Vuitton supreme Backpack louis vuitton backpack replica zaino louis vuitton falso replica louis vuitton hobo fake chanel wallet louis vuitton shoes replica gucci replica 1:1 replica chanel wallet louis vuitton district pm replica louis vuitton wallet replica hermes belt replica replica lv australia replica goyard replica goyard Louis Vuitton wallet replica fake lv man bag chanel backpack replica louis vuitton messenger bag replica louboutin pas cher louboutin pas cher chanel bag replica louis vuitton imitazioni hermes belt replica gucci replica replica Louis Vuitton shoes louis vuitton district pm replica Replica Fendi Backpacks borse false louis vuitton napoli replica louis vuitton wallet 1:1 replica cartier love bracelet louis vuitton tasche gefalscht kaufen replica louboutin cartier love bracelet replica Borse Louis Vuitton false dove trovarl louboutin pas cher Louis Vuitton Replica replica goyard dior tasche replica chanel imitazioni perfette van cleef replicaa replica gucci shoes cartier schmuck replica deutschland borse gucci imitazioni Louis Vuitton Taschen replica chanel shoes replica handbags replica Australia cartier love imitazione zaino louis vuitton falso

Chuyện hoán đổi linh hồn

Cập nhật : 05/07/2014
Chuyện “hoán đổi linh hồn” của hai cô gái ở Cà Mau hay việc “đầu thai” lạ lùng của cậu bé Hòa Bình sau khi chết…vẫn là một ẩn số khó giải về hiện tượng “luân hồi” ở Việt Nam

.

Chuyện “hoán đổi linh hồn” của hai cô gái ở Cà Mau hay việc “đầu thai” lạ lùng của cậu bé Hòa Bình sau khi chết…vẫn là một ẩn số khó giải về hiện tượng “luân hồi” ở Việt Nam.

Chuyện “hoán đổi linh hồn” của thiếu nữ 19 tuổi


Mặc dù vẫn chưa có lời giải đáp cụ thể về hiện tượng “đầu thai” nhưng những câu chuyện rất khó tin nhưng có thật trên thế giới nói chung và tại
Việt Nam nói riêng đã khiến các nhà khoa học phải đau đầu.
 Báo Bưu điện Việt
Nam ngày 5/12/2010 từng dẫn câu chuyện “đầu thai” lạ lùng tại Cà Mau. Câu chuyện này xảy ra vào khoảng năm 1990 tại gia đình ông Cả Hiêu ở làng Tân Việt, Đầm Dơi, Cà Mau. Nhà ông Cả Hiêu có cô con gái được ông rất yêu thương, nhưng không may bị bệnh và qua đời lúc mới 19 tuổi.
 Tuy nhiên, sau cái chết của cô con gái ông Cả Hiêu đã xuất hiện một câu chuyện kì lạ. Cách làng Tân Việt khoảng 100 cây số là làng Vĩnh Mỹ,
Bạc Liêu cũng có một cô gái bị bệnh (cùng thời gian với cô con gái ông Cả Hiêu) và qua đời.
 Vào lúc người nhà đau đớn chuẩn bị lo việc khâm liệm cho cô gái xấu số thì bất ngờ cô gái sống lại. Điều lạ lùng là từ khi sống lại, cô gái này cứ một mực đòi người trong gia đình đưa cô đến nhà ông Cả Hiêu ở làng Tân Việt. Kì lạ hơn cô còn khẳng định ông Cả Hiêu chính là cha đẻ của cô.
 Người nhà hết sức lo lắng nghĩ rằng cô có bệnh. Nhưng cô gái vẫn khăng khăng đòi đi gặp cha mình. Cuối cùng cha mẹ cô gái buộc lòng phải đến làng Tân Việt để tìm hiểu thực hư. Khi đến bến xe, mọi người xuống xe còn đang bỡ ngỡ không biết đi theo hướng nào thì cô gái nhanh chóng dẫn đường trong sự ngỡ ngàng của đoàn người. Đến nhà ông Cả Hiêu, cô gái chạy lại ôm chầm lấy ông Cả Hiêu vừa khóc vừa nói: "Ba ơi, con đây ba ơi!".
 Hai vợ chồng ông Cả Hiêu còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì vừa lúc cha mẹ cô gái bước vào nhà kể lại chi tiết câu chuyện cho vợ chồng ông Cả Hiêu nghe. Trong khi đó cô gái mới đến cứ đi lại trong nhà tự nhiên như là người đã ở đó lâu lắm rồi.

Chuyện “đầu thai” gây xôn xao ở Hòa Bình


Hiện tượng “hoán đổi linh hồn” trên không phải là duy nhất tại Việt
Nam. Trước đó, câu chuyện “đầu thai” kì lạ của một cậu bé ở Hòa Bình cũng đã gây xôn xao dư luận. Báo giới tháng 12/2010 cũng đăng tải câu chuyện “đầu thai” đầy kì lạ này.
 Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản, Lạc Sơn, Hòa Bình. Anh chị kết hôn năm 1987, đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là
Nguyễn Phú Quyết Tiến. Tuy nhiên, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuổi. Bỗng nhiên, vào một ngày đầu năm 2006, có một cháu bé tự khẳng định cháu chính là cháu Tiến, người đã bị chết đuối năm 1997!

Cháu bé đó tên Bình con anh Hoan, chị Dự, người trong bản Cọi. Cháu Bình sinh ngày 06/10/2002. Một ngày đi học, Bình bỗng dưng nói với cô giáo của mình rằng: “Nhà cháu ở ngoài đó, nhà cháu gần nhà ông Lai”. Nghe Bình nói đến đây, cô giáo của cháu thấy rùng mình bởi cạnh nhà ông Lai là nhà anh Tân và chị Thuận! Thời gian tiếp theo, có một lần chị Dự có đánh Bình, cháu lại bảo: “Con đã chết một lần rồi, mẹ đừng đánh con lại chết lần nữa đấy”. Sau mỗi lần bị mắng, cháu lại đòi được về nhà.
 Một lần cháu Bình đòi chị đưa về nhà, chị Dự bực mình bảo: "Thích thì ngồi lên xe tao chở đi". Điều kì lạ là Bình chỉ chính xác đến địa chỉ của nhà anh Tân. Sau đó, anh Tân đã cùng với chị Thuận cũng tìm đến nhà vợ chồng anh Hoan, chị Dự. Anh xin phép bố mẹ đẻ của Bình, đưa cháu về nhà mình chơi. Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Anh Tân hỏi: “Cháu đang tìm gì?” - “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói, anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây.
 Điều ngạc nhiên hơn, trước đó, chính bà Thỉn, bà nội cháu Bình cũng từng cho biết: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “con là người Kinh, con không phải người Mường. Mẹ không đưa con về con sẽ chết”.
 Từ cuối năm 2006 bố mẹ đẻ của Bình đã cho cháu về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận.

Những chuyện lạ lùng ở bản Cọi


Hiện tượng “đầu thai” ở bản Cọi làm dư luận cả nước xôn xao vì ngoài trường hợp cháu Bình, tại đây, còn xuất hiện hai trường hợp “đầu thai” khác. Câu chuyện “con lộn” của
Bùi Thị Hồng Thắm ở bản Cọi, Lạc Sơn, Hòa Bình được đăng tải trên báo Thể thao & văn hóa cũng là một trường hợp tương tự. Thắm sinh năm 1991, chị Bùi Thị Toàn, mẹ Thắm cho biết, từ bé cháu đã có những biểu hiện rất lạ lùng.
 Theo lời chị Toàn, khi Thắm bi bô biết nói, một lần hai mẹ con đang chơi đùa bỗng cháu “xị” mặt rồi nằng nặc đòi: “mẹ đưa con về nhà” dù lúc đó cháu đang ở trong nhà mình. Một hôm, đang chơi đùa, Thắm nói với bà nội: “mẹ cháu kia kìa”. Người Thắm chỉ là bà
Nguyễn Thị Nghe, người ở đầu làng.
 Lúc Thắm được 5 tuổi, hôm đó, cháu được bố mẹ cho ra đồng. Khi trở về đi qua nhà bà Nghe cháu chỉ tay rồi bảo với bố mẹ “nhà con đây này”. Chị Toàn bảo lại con “con thích thì mẹ đưa vào nhà con”, thế nhưng khi vừa bước vào cổng Thắm đột nhiên dừng lại: “Con không vào nữa đâu, chị Hằng đang ở trong đó, con ghét chị ấy vì chị đã xui con trèo cây làm con ngã chết”.
 Từ hôm đó chị Toàn mới “xâu chuỗi” lại toàn bộ những biểu hiện lạ thường từ ngày con bé cứ đòi chị “đưa về nhà con”. Chị bắt đầu nghĩ đến chuyện cháu Ly (con bà Nghe) nó đã “lộn” về con Thắm nhà mình.
 Ly là con trai bà Nghe. Năm Ly được 7 tuổi, một hôm Ly được chị gái tên Hằng dẫn đi hái ổi ở bên triền núi. Trong lúc Ly trèo ra hái ổi, em bị ngã rơi xuống đất. Ly bị chấn thương sọ não và mất ngay sau đó.
 Ông
Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng xóm Cọi cho biết: “Ở xóm Cọi đã ghi nhận ba trường hợp con lộn. Người Mường quan niệm, những đứa trẻ dưới 12 tuổi bị chết bất đắc kỳ tử có khả năng “lộn” về và vào một người nào đó”.
 Những trường hợp “đầu thai” đầy kì lạ này không chỉ khiến dư luận xôn xao mà còn làm gia đình hai bên đều rất bối rối, khó xử khi cháu bé “đầu thai” nhất quyết đòi về nhà bố mẹ trước đây để ở mà không chịu ở với bố mẹ đẻ. Tuy nhiên, theo thời gian, hầu hết các gia đình hai bên đều thông cảm, hiểu cho nỗi đau của nhau và giải quyết vấn đề hợp lí, hợp tình. Nhiều gia đình là “bố mẹ kiếp trước” đã nhận cháu bé làm con nuôi hay như trường hợp cháu Bình (ở Lạc Sơn, Hòa Bình) thì bố mẹ đẻ đã đồng ý để cháu về nhà ở với bố mẹ trước theo ý nguyện của cậu bé này.

Theo L. Châu
VietNamNet

 

Luân hồi đầu thai ở VN: trường hợp bé Quyết Tiến

( 10:59 AM | 13/11/2010 )

Thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn (Hoà Bình) đang tồn tại câu chuyện khá ly kỳ. Một cháu bé cư nằng nằng nhận mình là đứa trẻ đã chết cách đây hơn mười năm và đòi về ở với bố mẹ người đã chết. Sau khi đưa ra nhiều “bằng chứng” chứng tỏ mình là cháu bé đã chết, cháu bé đã được nhận về nuôi như một sự sống lại của linh hồn đã chết trước đó.

 Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987 đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tiến khoẻ mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Tai họa ấp đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuổi. Lúc này chị Thuận cũng không thể sinh thêm con vì lý do sức khỏe.

Kiếp luân hồi?

Con mất, vợ chồng anh Tân suy sụp. anh Tân cũng nghỉ việc, ra làm tự do. Vợ chồng anh Tân chị Thuận tưởng như sẽ phải sống với nhau trong sự côi cút không con thì một ngày đầu năm 2006, bỗng có một cháu bé tự khẳng định cháu chính là cháu Tiến, người đã bị chết đuối năm 1997.

 Nhấp chén nước, thả những vòng khói thuốc lá chậm rãi anh Tân đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện ly kỳ này. Khi Tiến mất cháu đang là học sinh trường mầm non Hoa Hồng ở thị trấn Vụ Bản. Cô giáo dạy cháu Tiến là cô Đông và chính cô Đông là người đã phát hiện ra cháu Tiến đã “lộn về nguyên bản” ở cháu Bình con anh Hoan, chị Dự, người trong bản. Cháu Bình sinh ngày 06/10/ 2002. Lần đầu tiên cô Đông thấy cháu Bình có những biểu hiện rất lạ, cô hỏi chuyện cháu bảo cháu không muốn học ở đây, cháu muốn được học ở trường của cháu. Cô Đông hỏi lại, thế trường cháu ở đâu? Trường Hoa Hồng ở ngoài thị trấn, cháu Bình trả lời. Sao lại là trường Hoa Hồng, làm sao cháu biết trường đó, cô Đông thắc mắc. “Nhà cháu ở ngoài đó, nhà cháu gần nhà ông Lai”. Nghe Bình nói đến đây cô Đông sởn hết cả tóc gáy. Cạnh nhà ông Lai là nhà anh Tân và lẽ nào…Thời gian tiếp theo cô Đông âm thầm tìm hiểu và biết thêm. Một lần chị Dự mẹ cháu Bình đánh cháu vì cháu nghịch bẩn hết áo quần. Rơm rớm nước mắt thằng bé bảo: “Mẹ đừng đánh con, bẩn áo quần thì mẹ đưa con về nhà con để con lấy”. Chỉ nghĩ trẻ con nói nên chị Dự không để ý gì. Những lần khác chị Dự có đánh Bình lại bảo “con đã chết một lần rồi, mẹ đừng đánh con lại chết lần nữa đấy”. Sau mỗi lần bị mắng là cháu lại đòi được về nhà.

 Một lần cháu Bình đòi chị đưa về nhà, điên tiết chị Dự bảo thích thì ngồi lên xe tao chở đi. Bình ngồi sau xe bảo mẹ chở ra thị trấn, từ chợ thị trấn Bình bảo mẹ chở đến cuối sân vận động và rẽ vào phố Hữu Nghị. Đến số nhà 25, chính là nhà anh Tân, Bình xuống xe nói với mẹ “nhà con đây”. Tuy nhiên nhà đóng cửa, chị Dự lại chở Bình về. Một lần nữa, chị Dự đi chợ thi trấn và cho Bình đi cùng và đến chợ Bình lại nằng nặc đòi mẹ “đưa về nhà con”, hai mẹ con lại đến trước nhà anh Tân sau khi thấy cửa đóng then cài mẹ con lại ra về.

 Mặc dù Bình nói vậy nhưng chưa bao giờ bao giờ chị Dự để ý gì vì nghĩ Bình chỉ là một đứa trẻ mới 4 tuổi. Câu chuyện thực sự “nóng” từ ngày cô Đông phát hiện ra những biểu hiện lạ ở Bình cùng với lời chị Dự kể cô Đông mới hoài nghi thực sự. Cô Đông đem chuyện kể lại với những giáo viên trong trường, trong đó có cô Phương. Là người quen biết với chị Thuận nên cô Phương đã lập tức kể lại câu chuyện ly kỳ này cho chị Thuận nghe: “cô vào trong xóm Cọi xem sao nghe nói thằng Tiến nó “lộn” về vào cháu Bình đang học ở trường trong đó”. Cũng chẳng dám tin và đem chuyện kể lại với chồng, anh Tân lập tức giục vợ phải vào xem sao. Trước đây, khi cháu Tiến mới mất có một bà xem bói người Mường nói với anh rằng: “Anh đừng buồn, cháu Tiến linh thiêng lắm rồi sẽ quay về với anh thôi”. Lần khác anh đi xem bói tận Hoà Bình ông thầy cũng nói điều tương tự. Là người không mê tín nên lúc đó anh chỉ nghĩ rằng người ta động viên mình. Thế nhưng lúc nghe vợ kể lại câu chuyện Tiến lộn về trong xóm Cọi anh Tân cũng bán tín bán nghi và phân vân liệu lời thầy bói năm xưa có chăng lại là sự thật. Anh đã quyết định phải một lần đi tìm hiểu xem sao.

Hành trình tìm lại con


 

Anh Tân chỉ về nơi cậu con trai duy nhất Nguyễn Phú Tiến đã ngã xuống sông Bưởi

Một ngày sau anh Tân đã cùng với chị Thuận tìm đến xóm Cọi, tìm đến nhà vợ chồng Hoan Dự. Vốn chưa biết nhau nhưng khi đến nhà anh Tân cứ làm như đã quen biết gia đình từ lâu lắm. Không nhận ra ai nhưng chị Dự, anh Hoan cũng không dám hỏi vì nhỡ đâu người quen lâu rồi mình không nhận ra nếu hỏi lại…vô duyên. Sau mấy câu hỏi thăm anh Tân bắt đầu hỏi đến cháu bé: Thằng bé Bình đâu nhỉ bác ngắm tý xem lớn đến đâu rồi. Chị Dự cho biết cháu đang đi chơi cùng chúng bạn, một lát sau chị Dự cũng gọi cháu về để anh Tân gặp mặt. Về đến nhà thằng bé cứ lấm lét nấp sau cảnh cửa. Anh Tân buông lời: Có nhớ bác không, bác mua nhiều bi cho cháu đây này. “Biết rồi, lúc nãy thấy hai người đi đầu làng biết rồi”. Nghe thằng bé nói vậy anh Tân phát hoảng. Sao nó lại biết mình vào đây cơ chứ.

Sau vài câu chuyện hai bên trở nên thân tình anh Tân ngỏ ý muốn đưa cháu Bình về nhà chơi, anh Hoan chị Dự đồng ý. Riêng thằng bé nghe nói được đi là leo tót lên xe và chiều ngay hôm đó anh Tân đưa cháu Bình về nhà mình. Trên đường về, để thử thằng bé, anh Tân dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng bảo cháu, nhà bác đấy cháu vào đi. Lập tức Bình bảo, đây không phải, nhà ở dưới kia cơ. Đi qua rất nhiều đường trong thị trấn, anh Tân không đi theo đường chính vì muốn thử thằng bé. Ngạc nhiên là Bình cứ chỉ rành rọt và cho đến ngôi nhà anh Tân thì mới thôi.

Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Chị Dự đi cùng đã định ngăn lại vì sợ vợ chồng anh Tân đánh giá con mình thiếu giáo dục nhưng anh Tân đã ngăn lại. Mặc cho cháu Bình tìm kiếm. Anh Tân hỏi thế cháu đang tìm gì. “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây. Đến lúc cháu qua đời anh mới mang vứt đi. “Bác cất đi rồi để lúc nào bác tìm lại cho cháu”, anh nói với cháu Bình. Sau bữa cơm anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về nhưng thằng bé bảo, nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường:

- Đây là giường con, chỗ con nằm ở đây.

- Thế cháu hay nằm thế nào?

- Con nằm thế này này. Nói rồi Bình nằm sấp xuống giường.

Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa vợ chồng anh Tân lặng người, chị Thuận chỉ còn biết úp mặt vào lưng chồng khóc sụt sùi bởi thằng bé có những cử chỉ giống con mình năm xưa quá. Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giếng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không.

Về ở hẳn với anh Tân

 Đêm đầu tiên Bình ở với anh Tân chị Thuận, anh chị đã hỏi cháu rất nhiều chuyện. Hỏi chuyện… con chết thế nào, tại sao lại về trong xóm Cọi. Bình bảo, con cũng đã quay về nhà nhưng đến cái cống đầu ngõ có một người to lớn cứ chặn con lại rồi đuổi đi nên không vào được nhà. Một hôm đang ở dưới chân cầu Vụ Bản, nơi Tiến chết đuối gặp vợ chồng anh Hoan đi chợ về và… Tiến theo về Xóm Cọi, “lộn” vào Bình.

 Cũng đêm đó, anh Tân giả vờ gọi lớn Tiến ơi, lập tức ở trong nhà Bình dạ và còn hỏi lại bố gọi gì con. Chỉ vào chị Thuận hỏi đây có phải là mẹ con không, cháu cũng trả lời phải. Những lời nói, những hành động rất giống Tiến đã làm cho anh Tân chị Thuận nghĩ rằng Bình chính là do Tiến “lộn” về. “Việc cháu gọi chúng tôi cũng hoàn toàn tự nhiên chẳng ai bảo với cháu cả”, anh Tân nhớ lại.

Đưa cháu Bình trả về với bố mẹ đẻ của cháu anh Tân vẫn canh canh trong lòng. Nghĩ đến chuyện thằng bè khóc lóc khi phải bắt về anh lại thương nó vô cùng, từ ngày nó đến với gia đình anh cứ nghĩ nó chính là Tiến. Thế nhưng, nó là con nhà người ta, mình nói ra không chỉ vợ chồng Hoan Dự mà cả thị trấn này sẽ nói là muốn cướp con người ta nên dựng chuyện. Bao nhiêu suy nghĩ cứ giằng xé trong con người anh Tân. Về phần nhà chị Dự, mặc dù con cứ nằng nặc đòi ở với anh Tân chị Thuận nhưng đó là điều không thể. Anh chị lấy nhau cũng sáu năm mới có được cháu Bình, chị cũng không thể sinh được con nữa. Nhà anh Tân lại giàu có, nếu cho cháu về ở dư luận lại cho rằng mình bịa chuyện chỉ vì hám tiền. Ba ngày hôm sau, vì nhớ thằng bé anh Tân lại vào xóm Cọi thăm cháu. Vừa thấy anh Tân, Bình đã nhảy tót vào lòng anh như người thân thiết từ lâu lắm. Mặc cho bố mẹ, bà nội vẫn đang ngồi bên cạnh. Điều ngạc nhiên là chính Bà Thỉn bà nội cháu bé nói với anh Tân: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “con là người Kinh, con không phải người Mường. Mẹ không đưa con về con sẽ chết”. Bà Thỉn đưa Bình đi học cháu khóc và nói: “cháu không học trường này đâu, cháu học trường gần nhà cháu cơ, trường ở ngoài thị trấn”.

Một thời gian sau đó Bình liên tục đòi bố mẹ “đưa về nhà con” và doạ “không đưa về con sẽ chết”. Một lần bình ốm nặng, anh Hoan chị Dự đã rất lo lắng, sợ điều thằng bé nói sẽ linh, nó sẽ chết thật. Dù được mỗi mình cháu nhưng không còn cách nào khác, cuối năm 2006 anh chị đã đồng ý cho Bình về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận. Từ ngày về với “nhà của con” Bình chơi vui vẻ và không còn bệnh tình gì nữa.

Ở Lạc Sơn chuyện “con lộn” xưa nay không phải là hiếm, không có gì là quá lạ lẫm. Thế nhưng, “con lộn” về ở hẳn với bố mẹ người đã chết như Bình thì chưa từng xảy ra. Sau khi Bình về ở với anh Tân chị Thuận, cả hai gia đình đã làm thủ tục cho nhận con nuôi. Bình được chuyển về trường mầm non Hoa Hồng nơi Tiến ngay xưa học và tiếp tục đi học. Kể từ ngày về ở với bố Tân, mẹ Thuận, Bình cũng được đổi thành tên Tiến và mang họ Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tên họ trùng với cháu Tiến con anh Tân đã chết đuối cách đây hơn 10 năm.

Chị Thuận bảo, thời gian cháu Bình về ở với vợ chồng chị, câu chuyện này đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao. Không chỉ ở thị trấn Vụ Bản, cả tỉnh Hoà Bình đi đâu cũng nghe nói về chuyện “lộn con” có một không hai này.

Những “bằng chứng” khó giải thích

Trong cuốn sách phật giáo Hương Hiếu Hạnh xuất bản năm 2007, câu chuyện về “con lộn” Tiến-Bình đã được đưa vào sách với nhan đề “Một trường hợp tái sinh ở Vụ Bản”. Cuốn sách không đưa ra sự phủ nhận hay khẳng định mà chỉ ghi nhận đó là trường hợp người thật việc thật đang hiện diện tại Vụ Bản. Và câu chuyện kỳ lạ nay cũng đã đến tai những người nghiên cứu về tâm linh. Anh Tân cho biết, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp anh chị để xin được tìm hiểu nhưng anh Tân từ chối. Hiện Bình-Tiến đã đi học lớp 1 và cũng bình thường như bao đứa trẻ khác. Anh Tân không muốn sự việc lại trở nên phức tạp và được thêu dệt thêm.

Trước khi gặp gia đình anh Tân, tôi thật sự ái ngại khi đề cập đến vấn đề này. Tuy nhiên, trái hẳn với lo lắng của tôi, anh Tân rất vui vẻ kể lại câu chuyện một cách tỷ mỉ. Thậm chí, đang giờ hành chính nhưng anh vẫn gọi chị Thuận về để hai vợ chồng kể chuyện Tiến-Bình cho tôi nghe. Tuy nhiên, hôm tôi đến nhà Tiến đang đi học, cháu học cả ngày và trưa ở lại trường. Để giúp tôi hiểu rõ hơn, trưa đó chị Thuận đã đón cháu về nhà. Vừa về đến cổng Tiến đã nhanh miệng gọi bố, thấy tôi Tiến khoanh tay chào chú rất lễ phép. Cháu rất khôi ngô, nói chuyện tự nhiên. Vừa vào nhà là kể chuyện cô, chuyện lớp, hết chuyện này sang chuyện khác. Cháu cứ ôm lấy anh Tân mà kể, chẳng biết ngại ngùng mặc cho lúc đó trong nhà có rất nhiều người và cả mẹ đẻ của cháu, chị Dự.

- Bình này chú ở trong xóm Cọi ra đưa cháu về với mẹ Dự đây. Tôi hỏi cháu

- Cháu là Tiến chứ

- Không. Cháu là Bùi Lạc Bình, hôm nay trong bản có lễ hội chú ra đưa cháu về xem

- Không về đâu, cháu là Nguyễn Phú Quyết Tiến, cháu không phải Bình, cháu ở với bố Tân mẹ Thuận cơ.

Anh Tân ngồi cạnh cháu cũng thêm vào:

- Chú nói đúng đó, con là Bình không phải Tiến đâu

- Bố nói dối, con là Tiến. Bố đừng đuổi con nghe bố, bố thương con mà. Nói rồi thằng bé rơm rớm nước mắt, hai tay ôm chặt lấy anh Tân như van xin trông đến tội nghiệp.

Lúc mới về, Tiến còn vui mừng nói cười và mỗi lần thấy tôi cầm máy ảnh lên cháu lại làm dáng. Thế nhưng khi nói đưa cháu đi về xóm Cọi cháu chẳng còn nói cười nữa mà chỉ ôm lấy bố Tân.

Câu chuyện đang dang dở với Tiến thì cũng là lúc cháu phải vào lớp. Trước lúc đi Tiến lại khoanh tay dõng dạc chào chú và không quên dặn “cháu không về xóm Cọi đâu nhé”. Thời gian tiếp xúc với cháu không được bao lâu nhưng tôi thật sự ấn tượng với thằng bé. Tiến thật khôn và lanh lợi nhất là khi tiếp xúc với người lạ, mới 6 tuổi hiếm có cháu nào được như Tiến.

 Bây giờ mỗi tuần anh Tân lại đưa Tiến-Bình về ở với mẹ đẻ của mình một lần. Dù Tiến chẳng muốn về nhưng anh Tân buộc phải làm như vậy bởi anh muốn cháu luôn biết rằng chị Dự mới là người sinh thành ra cháu. Anh Tân luôn khẳng định, Tiến giờ hoàn toàn bình thường như các bạn cùng trang lứa. Chuyện của cháu ở Vụ Bản ai cũng biết, anh cũng chẳng có ý định dấu giếm điều gì. Trước, đây là đề tài “hot” được bàn tán từ đầu làng đến cuối ngõ nhưng bây giờ mọi người cũng đã quen với sự hiện diện của Tiến-Bình tại nhà anh Tân, chị Dự.

Chuyện bình thường ở Vụ Bản

Trong những ngày ở Xóm Cọi để tìm hiểu về trường hợp của cháu Bình-Tiến chúng tôi còn biết thêm tại Xóm này còn có thêm hai trường hợp “con lộn”.

Không đến mức đòi về ở hẳn như Bình về với gia đình anh Tân, chị Dự nhưng câu chuyện con lộn của Bùi Thị Hồng Thắm, ở xóm Cọi cũng được người dân ở Lạc Sơn bàn tán xôn xao. Thắm là con gái nhưng người “lộn” vào cháu lại là con trai. Tôi tìm đến nhà Thắm khi bóng chiều đã khuất dần sau núi. Nhà cháu nghèo lắm, căn nhà gỗ bé xíu nằm chênh vênh bên sườn núi. Thắm sinh năm 1991, trước Thắm còn có một chị gái. Cũng vì nhà nghèo nên hai chị em đang phải làm phụ hồ ở Hà Nội, bố cháu anh Bùi Thanh Minh cũng đi làm ăn nơi xa thỉnh thoảng mới về một lần. Hôm tôi đến một mình chị Bùi Thị Toàn, mẹ Thắm ở nhà. Đã mấy năm nay, chỉ có những ngày lễ tết gia đình chị Toàn mới được tề tưu đông đủ. Ngày thường chỉ có mỗi chị Toàn dò dõ mong ngóng chồng con, ba bố con đi làm ăn xa thế nhưng nhà nghèo thì vẫn hoàn nghèo. Khi tôi hỏi đến chuyện “con lộn” chị Toàn nhớ lại rồi cười ngặt ngẽo. Chị bảo ngày mới phát hiện Thắm bị “lộn”, cháu có những biểu hiện lạ lùng nhưng cũng buồn cười lắm.

Chị Toàn kể: Khi Thắm bi bô biết nói, một lần hai mẹ con đang chơi đùa bỗng cháu “xị” mặt rồi nằng nặc đòi: “mẹ đưa con về nhà” dù lúc đó đang ở trong nhà mình. Nghĩ trẻ con chưa hình dung được đâu là nhà mình nên chị Toàn đã cố diễn giải đây chính là nhà. Thế nhưng Thắm vẫn không chịu, chị Toàn nghĩ chắc cháu đòi sang nhà bà nội ngay sát vách. Chị bế cháu sang nhà bà nhưng vẫn không phải. “Nhà ở ngoài kia cơ”, Thắm bảo. Thì ra con bé này đòi đưa đi chơi nên nói thế, chị Toàn nghĩ vậy và quát Thắm, sợ mẹ cháu không dám đòi nữa. Một hôm ở ngoài nhà kho của thôn chơi, hôm đó là ngày hội làng nên người trong lạng tụ tập tại đây rất đông. Đang chơi đùa ở sân bỗng nhiên Thắm nói với bà nội: “mẹ cháu kia kìa”. Đó là bà Nguyễn Thị Nghe, người ở đầu làng. Do xóm Cọi rộng, nên nhà chị Toàn và nhà bà Nghe dù cùng xóm nhưng cũng chỉ biết nhau qua loa. Mới 3 tuổi, Thắm có thể nhận nhầm mẹ nên bà nội nói với cháu: đó không phải mẹ cháu, mẹ hôm nay lên nương.

Lúc Thắm được 5 tuổi, hôm đó cháu được bố mẹ cho ra đồng. Khi trở về đi qua nhà bà Nghe cháu chỉ tay rồi bảo với bố mẹ “nhà con đây này”. Nghĩ buồn cười quá, chị Toàn bảo lại con “con thích thì mẹ đưa vào nhà con”, thế nhưng khi vừa bước vào công Thắm đột nhiên dừng lại: “Con không vào nữa đâu, chị Hằng đang ở trong đó, con ghét chị ấy vì chị đã xui con trèo cây làm con ngã chết”. Nghe con nói vậy chị Toàn bèn hỏi lại nửa đùa nửa thật: “Thế con là Ma Ly à”. Người Mường thường gọi người chết là “ma”, vì biết Ly, con trai bà Nghe đã chết nên chị Toàn mới hỏi vậy. Tưởng trêu con bé ai ngờ con bé gật đầu. Từ hôm đó chị Toàn mới “xâu chuỗi” lại toàn bộ những biểu hiện lạ thường từ ngày con bé cứ đòi chị “đưa về nhà con”. Chị bắt đầu nghĩ đến chuyện thằng Ma Ly nó đã “lộn” về con Thắm nhà mình. Người Mường vốn xem đây là chuyện bình thường nên vợ chồng chị Toàn chẳng sợ sệt một chút nào thậm chí ngày ngày vẫn hỏi chuyện và trêu đùa con bé.

Nói thêm về Ma Ly, Bà Nghe sinh được bốn người con trong đó Ly và Hương (con gái) là cặp song sinh. Một hôm Ly và Hương, lúc đó 7 tuổi được chị gái tên Hằng dẫn đi hái ổi ở bên triền núi. Là con trai nên Ly được phân công trèo lên hái quả. Quả ổi nằm tít ngoài xa, Ly rất vất vả nhưng vẫn không tài nào hái được. Hằng ở dưới cứ động viên em cố lên và trong một phút sẩy chân Ly ngã rơi xuống đất. Cháu bị chấn thương sọ não và mất ngay sau đó.

Có nhiều trường hợp khác

Có một câu chuyện mà mãi đến khi Thắm nói rằng cháu chính là Ma Ly thì chị Toàn mới nhớ lại. Đó là ngày còn mang thai Thắm, chị vốn là người yếu nên khi mang thai ốm đau liên miên. Một hôm đi chợ ngoài thị trấn về chị bị cảm, trong cơn mê man chị mơ một giấc mơ rất sợ. Một đứa bé rách rưới cứ đuổi theo làm chị chạy trốn mãi thế nhưng vì mệt quá nên đến lúc thằng bé cũng đuổi kịp và bắt lấy chị. Giật mình tỉnh dậy đem câu chuyện vừa mơ kể lại với chồng nhưng anh bảo mệt trong người mơ thấy những điều sợ hãi là chuyện bình thường. Chị Toàn sau đó cũng chỉ nghĩ vậy và cho đến ngày Thắm nhận mình là Ma Ly chị mới nghĩ lại và cho rằng đó không chỉ là giấc mơ. Có thể thằng bé trong giấc mơ đó chính là Ma Ly và nó đã theo chị về nhà từ đó. Chị Toàn đã có lần hỏi Thắm, sao con không theo về những nhà giàu cho sướng lại theo mẹ nghèo mà khổ. Thắm bảo hôm đó mẹ đi chợ về con nhìn thấy mẹ xinh nên đi theo mẹ. Như vậy giấc mơ chị Toàn mơ thấy ngày đó là đúng sự thật.

Chuyện Ma Ly “lộn” vào Thắm cũng nhanh chóng lan toản ra khắp nơi. Mọi người lạ ở chỗ đây là trường hợp đầu tiên một người con trai lại “lộn” vào người con gái. Trước đây Thắm học cùng với cậu út nhà bà Nghe và chơi rất thân với cháu này. Ban đầu mọi người không biết chuyện nên cứ trêu “chắc con bé này nó thích con bà Nghe”. Sau khi mọi người đã biết không còn ai trêu đùa nữa. Thắm giờ đã đi lại với gia đình bà Nghe và nhận bà làm mẹ. Thắm được gia đình bà Nghe xem như người con ruột rà trong nhà. Dù không về ở cùng nhưng tình cảm giữa Thắm và gia đình bà Nghe là rất sâu đậm.

Ông Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng xóm Cọi cho biết: “Ở xóm Cọi đã ghi nhận ba trường hợp con lộn. Người Mường quan niệm, những đứa trẻ dưới 12 tuổi bị chết bất đắc kỳ tử có khả năng “lộn” về và vào một người nào đó. Người bị lộn sẽ có khả năng nhớ và kể lại những gì diễn ra trước khi chết một tháng. Thế nhưng, sau 12 tuổi người được “lộn” lại trở về trạng thái bình thường”. Trái với những gì ông Tỉnh nói, theo như lời chị Toàn kể thì Thắm nhớ được rất nhiều chuyện. Có lần Thắm tự dưng nói với chị hàng xóm cạnh nhà bà Nghe rằng “ngày xưa em trèo ổi nhà chị bị chị đánh mấy lần”. Chị này khẳng định đúng là ngày xưa thằng Ly nó hay trèo ổi nhà chị và bị chị đuổi thật. Một hôm Thắm gặp người trong làng, người đó bằng tuổi Ly và hơn cháu rất nhiều tuổi và bảo: “Mày nhớ tao không, ngày trước tao với mày toàn đi đá bóng với nhau nhỉ”. Người này nghe Thắm xưng mày tao ban đầu nghĩ cháu hỗn nhưng sau biết đó là Ly lộn về nên cười xoà bởi cháu nói hoàn toàn chính xác. Thắm hiện nay vẫn được mọi người trong gia đình, bạn bè và cả xóm bản gọi bằng cái tên thân thương-Ma Ly. Chị Toàn bảo cháu rất vui với cái tên đó. Chị cũng thoải mái cho cháu đi lại vì nhà bà Nghe cũng rất nghèo. Thắm đi lại vì cái tình của… người con lộn chứ không vì mục đích gì khác.

Ngoài Bình, Thắm tại xóm Cọi còn có cháu Thu con cô giáo tiểu học chi Cọi Quách Thị Đức. Thu cũng được một người chết trong bản lộn về từ bé. Ngày bé Thu cũng nằng nắc đòi “về nhà con”. Tuy nhiên vì nhà có người chết đó rất giàu có nên chị Đức đã không cho cháu về ở cùng gia đình đó, chị sợ mang tiếng hám tiến nên bịa ra chuyện này. Thu hiện nay cũng được gia đình nhà đó nhận làm con và đi lại rất gần gũi. Chị Đức bảo: “nếu tôi không ngăn cấm quyết liệt từ bé thì nó về ở hẳn bên đó thật”. Hiện Thu đã lớn và đang học lớp 9 trường huyện.

Có một điều nhận thấy rất rõ, qua các cuộc nói chuyện với ông Trưởng bản và cả một số trường hợp khác mà tôi sẽ nói ở phần tiếp theo của bài viết, thì người dân ở đây, đặc biệt là những người Mường trong xóm Cọi, thực sự coi chuyện con lộn, con lẫn là một việc hết sức bình thường, tỉ như chuyện mớ rau, con cá vậy. Tiếp xúc với những người trong cuộc như bố mẹ những người chết, bố mẹ những cháu được coi là có “con lộn” họ đều khẳng định đó là câu chuyện có thật. Kể cả cô giáo Đông, cô giáo Đức cũng khẳng định điều đó. Cả ba trường hợp vẫn đang là “người thật việc thật” ở Lạc Sơn chứ không chỉ là câu chuyện kể hay truyền thuyết gì.

 Sự thật những đứa trẻ "đầu thai" ở bản Cọi: Liệu có phải là ngộ nhận?

 Khi được hỏi, liệu việc nhận cu Bình - Tiến còn có khúc mắc gì bên trong hay không, anh Tân hiểu ngay. Anh biết xung quanh cũng có nhiều người tỏ ý hoài nghi về chuyện này. Có người nói rằng có thể do vợ chồng anh gặp khó khăn về đường con cái, nên đón cu Bình - Tiến về nuôi và dựng lên câu chuyện mang màu sắc bí hiểm. "Bản thân gia đình chúng tôi cũng không hề có ý muốn khẳng định điều gì", anh Tân nói...

 

Có hay không một mối quan hệ thần giao?

Trong phần đăng ở số báo trước, có một chi tiết, đó là khi nghe tin lạ về thằng bé người Mường ấy, anh Tân đã bật ngay dậy và đòi đi tìm con. Về sau, khi đã trở nên thân tình, anh Tân mới tâm sự với tôi rằng khi "thằng cò" nhà anh mất (người trong vùng thường hay gọi các bé trai một cách yêu thương như thế), anh đã đi "chạy vạy" nhiều nơi. Anh Tân kể đã từng chầu chực hơn 10 ngày trời ở nhà bà Thi "Mán" ở dưới Hòa Bình vì nghe đồn "có khả năng ngoại cảm" để mong "gặp lại" con.
"Trong 10 ngày ăn nghỉ ngay tại đó, chính mắt tôi chứng kiến rất nhiều trường hợp những người vào đó đã rất hả hê vì gặp được đúng người nhà họ. Tuy nhiên, đến trường hợp của tôi, thì lại không phải", anh Tân nhớ lại. Tôi hỏi tại sao, anh Tân bảo "khi gọi đến tên nhà tôi, tôi tiến lại gần để nghe cho rõ. Đúng lúc có vẻ như "hồn nhập" thì tôi thấy bà Thi dùng tay phải đập con muỗi đậu vào tay trái đánh "bốp" một tiếng. Thế là tôi không tin nữa!".
Và anh Tân bảo, hôm đó, bà Thi "Mán" nói cũng không đúng về chuyện nhà anh, mặc dù "gọi được hay không cũng tùy người, tùy lúc", anh Tân vớt vát.
Nguyễn Phú Tân và cậu con nuôi Bùi Lạc Bình - Nguyễn Phú Quyết Tiến.
Một trường hợp mà anh Tân có vẻ rất chú ý, đó là gặp "thầy" Duy ở Yên Thủy, trước cổng Nông trường 29. "Sau khi nghe xong, thầy nhắm mắt một lúc và rồi lấy một tờ giấy, vẽ sơ đồ lên mộ thằng cò nhà tôi. Thầy đưa cho tôi xem và hỏi: Đúng không? Tôi bảo: Đúng! Rồi "thầy" lại hỏi: Có phải mộ nó ngày càng tròn, bên trên không có cỏ mọc có phải không? Tôi ngạc nhiên trả lời: Đúng! Thế rồi thấy thầy trầm ngâm một lúc và phán: Tôi nghi mộ này đang "phát", hoặc thằng này nó về rồi đấy. Anh đừng xây bịt kín mà chỉ quây ven chân thôi".
Như đã nói, trong khuôn khổ của báo chí, chúng tôi không có ý định chứng minh điều gì, và thực tế là với phương tiện của báo chí thì cũng không thể làm được điều gì tại Lạc Sơn, Hòa Bình trong hoàn cảnh ấy. Mong muốn duy nhất là làm sao ghi lại được những gì tai nghe, mắt thấy để biết đâu, có một ngày nào đó, khoa học sẽ chứng minh được nó có thật hay không có thật.
Trở lại trường hợp của cậu bé Bình - Tiến. Khi anh chị Tân - Thuận ngỏ ý muốn mời tôi ở lại dùng bữa tối với gia đình, tôi đã nhận lời ngay. Đó sẽ là một dịp tốt để tôi có thể tiếp cận gần gũi hơn với những điều đã được nghe. May mắn thế nào, đúng hôm đó người bác ruột của cậu bé, tức là anh trai của anh Hoan là Bùi Văn Tuấn lại sang chơi nhà.
Anh Tuấn sinh năm 1966, có 2 con trai, 1 con gái. Con trai út của anh Tuấn ít tuổi hơn bé Bình - Tiến. "Về bản chơi với em Út không Tiến?", người bác ruột hỏi. Nguyên phong tục người Mường, bất kể là con bác hay con chú, cứ đứa nào nhìn thấy mặt trời trước là anh, là chị. Nghe hỏi, cu Bình - Tiến lắc đầu nguây nguẩy. Nó thực sự không muốn về bản nữa rồi!
Anh Tuấn nhắc lại câu chuyện Bình - Tiến đã dẫn mẹ Ba của nó (anh Hoan là con trai thứ 3 trong gia đình, nên khi nói chuyện, Bình vẫn hay gọi là mẹ Ba) "về nhà" thế nào. Lại có chuyện khi đón Bình - Tiến về nhà, vợ chồng anh chị Tân - Thuận đã làm mấy mâm cơm, mời cả gia đình anh Hoan và những người thân thiết trong bản tham dự gọi là có cái lễ xin cho cháu được qua lại. "Bà cụ nói bà đã biết thằng Bình không phải là người Mường từ lâu rồi. Và bà còn nói bố nó cũng là người ở Mát, dưới chân Cun ấy chứ không phải người ở đây đâu", anh Tân chêm vào. Khi gặp anh Hoan, tôi đã trực tiếp hỏi thẳng anh về việc này, và cả anh cũng xác nhận luôn.
Con tôi là một đứa trẻ bình thường...
Thoạt nhìn thì bề ngoài cậu bé Bùi Lạc Bình - Nguyễn Phú Quyết Tiến không có gì khác những đứa trẻ khác. Cũng liến láu, cũng tinh nghịch lắm. Có lẽ ở cái tuổi nghịch nhiều hơn ăn này, đứa trẻ nào cũng nhăng nhẳng thế. Nhìn diện mạo không thấy có nét nào của anh Tân, chị Thuận cả. Đôi lông mày cong tròn rõ rệt, lại gần như giao nhau. Đặc biệt nhất ở Bình - Tiến có lẽ là cặp lông mi. Thú thực tôi chưa bao giờ thấy cặp lông mi của một đứa bé trai nào dài và bóng đẹp đến thế.
Biết tôi đang chú ý vào cu cậu, cả anh Tân, chị Thuận và bác Tuấn đều cố tình gợi chuyện với Bình - Tiến. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, thì đúng là những hành động, cử chỉ đến cách ăn uống, nói chuyện của cậu hoàn toàn như một đứa trẻ bình thường. Ngoại trừ một số lời đối đáp tôi thấy hơi lạ. "Mời chú uống rượu bằng tiếng Mường đi con", anh Tân gợi ý.
Mặc dù được sự cổ vũ nhiệt tình của bác Tuấn, Bình - Tiến vẫn kiên quyết không chịu nói tiếng Mường. "Nói tiếng Mường để ba đưa con vào trong làng à", cuối cùng, Bình - Tiến cũng phụng phịu. "Con nhà Mường, không về trong làng thì về đâu nữa", chị Thuận bồi tiếp. Chẳng nói chẳng rằng, thằng bé đi vào nhà trong, một lúc sau nói vọng ra: "Mẹ mà nói thế, con đánh chết mẹ bây giờ!".
Từ trái sang: Chị Thuận, cậu bé Bình - Tiến, anh Nguyễn Phú Tân và người bác ruột Bùi Văn Tuấn.
Một đặc điểm nữa trong cách ăn nói của Bình - Tiến, là nó lảng tránh khi bị hỏi đến chuyện trong làng, trong bản Cọi vốn trước đây của nó. Không hiểu vì sao. Còn những câu trả lời khác nó trả lời tôi cứ nửa bí hiểm, nửa ngây ngô, chịu không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Anh Tân bảo hồi đầu mới về, cu cậu nói nhiều về chuyện cũ hơn. Nhưng dần dà chắc nó cũng nguôi ngoai đi?
Theo quan sát của tôi, thằng bé thực sự quấn quýt với bố mẹ nuôi (anh Tân, chị Thuận đã làm thủ tục xin nhận Bùi Lạc Bình làm con nuôi, và đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến), đặc biệt là với anh Tân. Kể cả những lúc anh Tân nhắc nhở những chuyện trẻ con như nói phải có thưa gửi, phải dạ vâng... như người xuôi, thằng bé cũng nem nép nghe theo.
Người ta con đàn cháu đống đã đành...
Sau khi đồng ý cho Bình - Tiến sang ở với vợ chồng anh chị Tân - Thuận, nhà cửa trống trải, cả anh Hoan và chị Dự đều bỏ đi làm ăn xa cả. May thế nào, hôm ấy cả hai vợ chồng lại cùng về bản. Với sự giúp đỡ của Trưởng bản Bùi Văn Tỉnh, chúng tôi đến thăm vợ chồng Hoan - Dự. Hai vợ chồng đều sinh năm 1971, tuổi Tân Hợi. Trưởng bản Bùi Văn Tỉnh cũng là người trong họ với anh Hoan, hôm nay nhân hai vợ chồng có nhà nên đi luôn cùng tôi để thu tiền lãi ngân hàng.
"Đẻ ra được đứa con như thế, rồi nó lại về theo người ta mất, tôi cũng buồn lắm cơ", anh Hoan tâm sự "nhưng cũng không thể ngăn nó được. Ở bên này nó đau ốm suốt. Tôi hỏi liệu anh chị có kế hoạch sinh đứa con tiếp theo chưa? Anh Hoan bảo chắc rồi cũng phải sinh thêm, thế này mãi chịu sao nổi. Nhưng bây giờ thì chưa có tiền, phải cố "cời" thêm ít nữa...
Đang cuộc nói chuyện thì chị Dự đi đâu đó về. Người mẹ tội nghiệp ngồi kể chuyện mà mắt cứ rơm rớm lệ. Đẻ con ra, nuôi lớn rồi nó lại theo về nhà người khác. Không khóc sao được. Chị Dự bảo nhà người ta con đàn, con đống, mất một đứa còn chấp nhận được. Đằng này, hai vợ chồng lấy nhau đến 6 năm trời mới có được một mụn con, thế mà...
Rồi chị Dự kể ngày xưa ở nhà, thằng bé nó ngoan thế nào, mẹ dặn đi học (đi đến trường mầm non chi Cọi) đi đường bên phải, nó đi đứng như thế ra sao... rồi cả chuyện mẹ bận việc nhà, lấy cho nó cái ghế, bảo nó ngồi im là nó ngồi im cả buổi cho mẹ làm, không quấy khóc...
Chị Bùi Thị Dự bên tấm ảnh cậu con trai Bùi Lạc Bình khi vừa tròn 3 tháng tuổi.
Tôi hỏi hồi thằng Cò còn ở nhà, chị có đánh con không? Người đàn bà bẽn lẽn: “Có!”. Tôi lại hỏi vì sao khi nghe thằng bé nói thế, và nó đã dẫn chị ra tận nhà ngoài ấy, vậy mà cũng phải mãi sau chị mới cho nó về bên kia? Chị Dự bảo chị có cho nó về đâu, là do bố mẹ nuôi của nó (anh Tân - chị Thuận) tự tìm đến đấy chứ. "Hồi đó nó nói thế thì mình biết thế. Nhà mình ở trong bản, lại nghèo, chẳng quen biết gì, tự dưng ra nhà người ta nhận nọ nhận kia, biết đâu người ta lại nghĩ khác, lại tưởng mình vụ lợi, ham tiền ham bạc gì...".
 Đợi cho cơn xúc động của người mẹ đau khổ qua đi, tôi hỏi thẳng: Thế cho thằng cò về bên đấy, anh chị có đòi hỏi gì không? Chị Dự lắc đầu: “Không!”. Rồi chị Dự bảo tối nay chị lại ra thăm nó. Nhớ con quá...

Hé mở một phần những kỳ bí

Ở bên trên, chúng tôi có nói đến trường hợp "thầy" Duy "phán" về mộ của cậu bé Nguyễn Phú Tiến. Riêng về hiện tượng mộ "phát" này, xin nói luôn là có. Đó là hiện tượng mộ chôn đắp hình dài, và rồi cứ càng ngày càng phình to sang hai bên, dần trông như hình tròn. Bên trên mộ không có cỏ, trơ toàn đất. Tuy nhiên, đây chẳng phải là một hiện tượng kỳ bí hay thần thánh gì. Chẳng qua chỉ là vì một lý do nào đó, hoặc chẳng vì lý do gì mà chỉ là ngẫu nhiên, người chết đã được chôn đúng chỗ có nguồn nước ở bên dưới nên mối, kiến tìm đến làm tổ ngay trên mộ. Khối đất đùn càng ngày càng to ra và chẳng có thứ thực vật nào, kể cả cỏ dại, mọc được trên đám mối đùn ấy. Lẽ dĩ nhiên là xung quanh đó dân gian tha hồ mà đồn thổi thêu dệt.
 Khi tôi đặt câu hỏi, liệu việc nhận cu Bình - Tiến còn có khúc mắc gì bên trong hay không, anh Tân hiểu ngay. Anh biết xung quanh cũng có nhiều người tỏ ý hoài nghi về chuyện này. Có người nói rằng có thể do vợ chồng anh gặp khó khăn về đường con cái, nên đón cu Bình - Tiến về nuôi và dựng lên câu chuyện mang màu sắc bí hiểm.
"Bản thân gia đình chúng tôi cũng không hề có ý muốn khẳng định điều gì", anh Tân nói. "Tôi chỉ muốn mọi người biết một điều rằng thằng bé Bình - Tiến hiện giờ đang ở với chúng tôi, và nó là một đứa trẻ hết sức bình thường". Rồi anh Tân nói không giấu nổi xúc động: "Con tôi đã chết rồi. Cháu chết còn trẻ quá...”.
 
Lại nói sau khi đón Bình - Tiến về, anh Tân đã bỏ rất nhiều thời gian để theo dõi, tìm hiểu thằng bé. Anh Tân kể có lần cùng một người họ hàng nữa đi mua vật liệu xây dựng, không may bị ngã xe. Khi gọi điện về nhà, chị Thuận cứ gặng hỏi lên hỏi xuống rằng có đúng bị ngã xe hay không, anh Tân lấy làm lạ, bèn hỏi lại. Thì ra lúc chiều đi đón cu Bình - Tiến, tự dưng thằng bé nói "mẹ ơi, con biết rồi nhé, bố bị ngã xe đấy!" như là có thần giao cách cảm vậy?

 
Không chỉ riêng ở Việt Nam mà nhiều nước trên thế giới, tuy không thừa nhận, nhưng cũng chưa một ai bác bỏ hoàn toàn được hiện tượng "thần giao cách cảm" bởi trên thực tế vẫn có những trường hợp xảy ra một cách kỳ lạ. Theo Bách khoa toàn thư Việt Nam, thì thần giao cách cảm là hiện tượng truyền ý nghĩ, cảm xúc qua khoảng cách không gian dựa vào các giác quan cảm xúc, chứ không dựa vào các phương tiện kỹ thuật.
 Hiện tượng kỳ lạ này đang được nghiên cứu, chưa khẳng định rõ ràng về bản chất vật lý, cơ chế của sự mã hóa các thông tin, các phương sách, sự giải mã và ảnh hưởng của nó đến các quá trình sinh lý thần kinh và các quá trình tâm lý như thế nào. Và người ta cũng thống kê được rằng, đa phần các trường hợp được cho là thần giao cách cảm" đều xảy ra giữa những người thân thích với nhau như vợ - chồng hoặc là những người có mối quan hệ huyết thống như bố, mẹ, anh, chị em. Vậy nếu như câu chuyện về việc Bình - Tiến biết anh Tân bị ngã xe ở cách đó gần 60 cây số là có thật, thì có thể giải thích thế nào về mối quan hệ này?
 Để rộng đường dư luận, trong số báo tiếp, chúng tôi sẽ đưa đến cho bạn đọc những đánh giá, lý giải và phản bác của các nhà khoa học xung quanh hiện tượng này.
Nguồn intenet

 

 

 

Tiện ích Bambu
Tin liên quan
Bạn cần tìm kiếm?
Advert Advert2 Advert3
TextLink
BAO LA VẠN SỰ

Mobile: 0913 290 384  /  Email: tranngockiem57@gmail.com hoặc tuvan@phuclaithanh.com

Copyright © 2014   BaoLaVanSu. Thiết kế và phát triển bởi Bambu®